Georgi Konstantinovich Zhukov

Out

Out

Out

Out

Out

Out

Out

Out

Out

Hình tượng G. K. Zhukov trong văn học, nghệ thuật và văn hóa đại chúng

Điêu khắc

Tượng G. K. Zhukov được dựng ở các thành phố Moskva, Sankt Peterburg, Yekaterinburg, Omsk, Sverdlovsk, Krymskaya, Irkutsk, Stary Oskol (Nga), Kharkov (Ukraina), Minsk (Belarus), Uralsk (Kazakstan), Ulan Bator (Mông cổ). Tại Kursk (Nga) có một bức phù điêu khắc hình Zhukov. Đồng tiền 2 rub Nga phát hành năm 1995 để kỷ niệm 50 năm ngày chiến thắng phát xít Đức có khắc hình ông ở mặt trước.

Tem thư

Các quốc gia Liên Xô và Nga (1976, 1995, 2004), Belarus (1996), Kyrgystan (2006) đã phát hành các con tem in hình Nguyên soái G. K. Zhukov.

Thơ văn

  • Nhà thơ Iosif Aleksandrovich Brodsky - người được giải thưởng Nobel văn học đã sáng tác bài thơ về cái chết của ông (На смерть Жукова). Bài thơ này được các nhà phê bình đánh giá là một trong các bài thơ hay nhất về chủ đề Chiến tranh thế giới thứ hai.

Âm nhạc

  • Năm 1982, nhạc sĩ E. Kolmanovsky đã soạn phần nhạc và nhà thơ, nhà văn E. Dolmatovsky đã viết phần lời cho bài hát "Nguyên soái Zhukov và chiến thắng".
  • Hình ảnh của Zhukov xuất hiện trong bài hát Attero Dominatus thuộc album cùng tên của nhóm nhạc Thụy Điển Sabaton với nội dung nói về trận Berlin.

Điện ảnh

Với vai trò là nhân vật trong phim

  • Nhân vật Nguyên soái Georgy Zhukov do nghệ sĩ Fedor Blazhevic thể hiện trong phim "Đánh chiếm Berlin" (Xưởng phim tài liệu trung ương Liên Xô thực hiện năm 1949).
  • Nhân vật Nguyên soái Georgy Zhukov do nghệ sĩ nhân dân Liên Xô Mikhail Ulyanov thể hiện trong các phim "Giải phóng" (Освобождение), 1969-1972; "Biển lửa" (Море в огне), 1971; "Phong tỏa" (Блокада) 1973-1977; "Những chiến sĩ của tự do" (Солдаты свободы), 1977; "Nếu đối phương không đầu hàng..." (Если враг не сдается…), 1982; "Một ngày của chỉ huy sư đoàn" (День командира дивизии), 1983; "Chiến thắng" (Победа), 1984; "Trận đánh Moskva" (Битва за Москву), 1985; "Đòn phản kích" (Контрудар), 1985; "Quy luật" (Закон), "Stalingrad" (Сталинград), 1989; "Cuộc chiến ở phía Tây" (Война на западном направлении), 1990; "Tấn thảm kịch của thế kỷ" (Трагедия века), 1993; "Georgy Zhukov, vị tư lệnh vĩ đại" (Великий полководец Георгий Жуков), 1995"Ngôi sao thời đại" (Звезда эпохи), 2005.
  • Nhân vật Nguyên soái Georgy Zhukov do nghệ sĩ nhân dân Nga Vladimir Valentinovich Menshov thể hiện trong các phim "Tướng lĩnh" (Генерал), 1992; "Cuộc tiễu trừ" (Ликвидация), 2007.
  • Phim bộ 12 tập "Georgy Zhukov – Một Nguyên soái kiệt xuất, Một số phận bi hùng" tái hiện hình ảnh Nguyên soái G.Zhukov trong giai đoạn từ tháng 6 năm 1945 đến năm 1974. Vai G.Zhukov do nghệ sĩ Aleksandr Baluev đóng, phim được sản xuất cuối năm 2011, công chiếu nhân kỷ niệm Ngày Chiến thằng năm 2012. (Có phụ đề tiếng Việt)

Đề cập đến với vai trò khác

  • Trong phim Star Trek: The Next Generation, một chiếc tàu vũ trụ có nhiệm vụ chở các phái đoàn ngoại giao được đặt tên là "Zhukov".
  • Năm 1967, G. K. Zhukov làm cố vấn chuyên môn về quân sự cho bộ phim "Những người bạn cùng chí hướng" do Konstantin Smonov viết kịch bản, Lev Indenborn đạo diễn.

Khác

  • Công ty bia Cigar City tại Tampa, Florida đã sản xuất một loại bia đen kiểu Nga mang tên Zhukov.

Về một số đánh giá trái ngược nhau đối với Zhukov

Sau chiến tranh, uy tín của G. I. Zhukov ít được thế giới biết đến vì ông là người bị đối xử không công bằng ngay trên chính đất nước mà ông đã chiến đấu để bảo vệ nó.[1] Ngay cả sau khi Nhà nước Nga tôn vinh ông năm 1995, cũng vẫn còn một số người không nhìn nhận ông. Nhà sử học trẻ tuổi Nga Konstantin Zaleski tin rằng trong cuốn hồi ký, Zhukov đã phóng đại vai trò của mình trong chiến tranh.[2] Nguyên soái K. K. Rokkosovsky thì khẳng định rằng Zhukov không tham gia vào bất cứ việc gì trong kế hoạch của trận Vòng cung Kursk[3]. Một nhà sử học Nga khác là Andrei Mertsalov thì lập luận rằng ông đã có "tính nguyên tắc đến nghiệt ngã trong việc đạt được các mục tiêu" bằng bất kỳ giá nào và tính "thô lỗ, sự ương ngạnh và sự hay thay đổi là hành vi đặc trưng của Zhukov".[4] Cũng về tính thô lỗ của ông, một số tài liệu về sự kiện G. K. Zhukov tham gia vụ bắt giữ và xử lý Beria tại điện Kremlin có ghi rằng ông đã quát lớn: "Nhân danh nhân dân Liên Xô, mày đã bị bắt, tên đồng chí chó đẻ." Sự chính xác lịch sử của các tài liệu này bị nghi ngờ. Và Nikita Khrushchev đã xác nhận trong cuốn hồi ký của mình rằng G. K. Zhukov không bao giờ sử dụng thứ ngôn ngữ đặc sắc như vậy. Một số tác giả khác thì lưu ý đến "sự độc tài" của Zhukov. Thiếu tướng P. G. Grigorienko trong cuốn tiểu thuyết tự truyện của mình đã cho rằng Zhukov "luôn bắt buộc người khác phải phục tùng vô điều kiện". Họ đưa ra ví dụ về việc trong tháng 9 năm 1941, tại Leningrad, ông đã ra lệnh xử tử bất cứ ai rời bỏ vị trí chiến đấu mà không được phép.[5] Đặc biệt, học giả Anthony Beevor trong cuốn "Berlin: sự suy sụp" ("Berlin: The Downfall") xuất bản tại Luân Đôn năm 2002 đã chỉ trích Zhukov về việc ông đã để cho lính Nga thoải mái làm những gì mà họ thích trong 2 tuần trước khi quân lệnh của Ủy ban quân quản Berlin có hiệu lực. Ngay sau khi ra đời, cuốn sách này đã gặp phải phản ứng của tiến sĩ Joachim Fest, một học giả Đức chuyên nghiên cứu về Hitler và Berlin tại thời điểm cuối của cuộc chiến tranh thế giới thứ hai. Theo tiến sĩ Fest, khi đưa ra những thông tin này để rồi quy kết trách nhiệm cho G. K. Zhukov, Anthony Beevor quên mất rằng G. K. Zhukov rất nhạy cảm với sự vô kỷ luật của những binh lính dưới quyền và rất khắc nghiệt khi xử lý các vi phạm ấy. Joachim Fest cho rằng Anthony Beevor đã gieo rắc những sai lệch về sự thật lịch sử.[6] Cuốn sách này cũng bị vấp phải sự chỉ trích của Đại sứ Nga tại Luân Đôn, ông Grigori Karasin và là cuốn sách cho đến nay vẫn gây nhiều tranh cãi.[7]

Phản bác lại một số ý kiến cho rằng G. K. Zhukov là "tướng nướng quân", là bàng quan trước tổn thất nhân mạng; các học giả Nga nghiên cứu về ông đã dẫn ra một số mệnh lệnh của ông trong chỉ huy chiến đấu được Bộ Quốc phòng Nga và chính quyền thành phố Moskva công bố từ các kho lưu trữ tư liệu:[8]

Ngày 27 tháng 1 năm 1942, ông đã viết cho Bộ tư lệnh Tập đoàn quân 49 như sau:

Mệnh lệnh tiếp theo của ông đề ngày 7 tháng 3 năm 1942 gửi tướng Zakharkin:[8]

Và trong bản mệnh lệnh ngày 15 tháng 3 năm 1942, ông viết:[8]

Bên cạnh những đánh giá tiêu cực hoặc gây tranh cãi về G. K. Zhukov, những đánh giá tích cực hầu hết đến từ các tướng lĩnh của phe đồng minh cùng thời với ông và các bạn bè của ông trong quân đội Liên Xô trước đây cũng như giới quân sự Nga hiện nay. Trong cuốn Cuộc thập tự chinh ở châu Âu xuất bản năm 1948, Thống tướng Dwight D. Eisenhower (sau này trở thành Tổng thống Hoa Kỳ) đã thừa nhận ông là người mà Liên Hợp Quốc "mắc nợ" lớn hơn bất kỳ nhân vật quân sự nổi tiếng nào khác trên thế giới vì những chiến công chống phát xít Đức. Ông viết trong hồi ký chiến tranh của mình kèm theo lời tiên đoán:

Phải mất gần nửa thế kỷ sau, lời tiên đoán của Thống tướng Dwigth Eisenhower mới trở thành hiện thực.

N. S. Khrushchyov, người đã "bỏ mặc" số phận của G. K. Zhukov hồi năm 1957, cũng dành những lời nhận xét tích cực về Zhukov:

Thiếu tướng Sir Francis de Guingand, tham mưu trưởng của Thống chế Bernard Montgomery đã mô tả G. K. Zhukov là một người thân thiện và vui vẻ.[14] Nhà văn Hoa Kỳ John Gunther đã từng gặp gỡ G. K. Zhukov nhiều lần sau chiến tranh đã mô tả ông là con người "thân thiện, vui vẻ và chân thật nhất, hơn bất kỳ một nhà lãnh đạo người Nga nào mà tôi đã gặp".[15] Còn John Eisenhower, con trai của tổng thống Dwight Eisenhower thì cho rằng. G. K. Zhukov là người rất sôi nổi và tâm đầu ý hợp với mình.[16] Tác giả Hoa Kỳ Martin Caidin cũng ghi nhận rằng ông là một vị "Nguyên soái kỳ diệu".[17] Cuốn Zhukov của Chaney ở phần "Lời mở đầu và những nhìn nhận" (Preface and acknowledgements) có chỗ ghi nhận ông là người lính xuất sắc nhất của Liên Xô, và là một "quân nhân được kính nể và tặng thưởng nhiều nhất của Nga".[18] Tác giả Geoffrey Roberts trong cuốn Stalin's General: The Life of Georgy Zhukov xem ông là vị tướng giỏi nhất Chiến tranh thế giới thứ hai.[19] Axell, tác giả cuốn "Zhukov, Người chiến thắng Hitler" cũng tin rằng Zhukov là một thiên tài quân sự mang tầm cỡ của Alexandros Đại đế và Napoléon. Cũng theo Axell, "Giống như tất cả các vị tướng lĩnh cao cấp, Zhukov là một người cộng sản trung thành. Ông coi bản thân là một đảng viên tốt nhưng ông cũng là một nhà quân sự và trên tất cả, ông là một người ái quốc".[20]

Tại nước Nga, nhà sử học Vasily Morozov cho rằng "G. K. Zhukov đã phải trải qua một quãng dài của cuộc đời khi mà lịch sử bị bóp méo một cách thảm hại do sự bất công lớn của các thế lực chính trị. Trong khi các nhà chính trị Liên Xô khi thì đưa ông lên, khi thì hạ ông xuống tùy theo động cơ vụ lợi của họ thì giới văn nghệ sĩ lại hết sức ngưỡng mộ ông. Nhà thơ Iosif Aleksandrovich Brodsky - người được Giải Nobel Văn học đã sáng tác bài thơ về cái chết của ông (На смерть Жукова) được các nhà phê bình đánh giá là một trong các bài thơ hay nhất về chủ đề Chiến tranh thế giới thứ hai. Khi so sánh với sự sáng tạo cách điệu hóa của nhà thơ Gavrila Romanovich Derzhavin trong khúc bi tráng "Con chim sẻ ức đỏ" nói về cái chết của Tổng tư lệnh quân đội Nga Aleksandr Vasilyevich Suvorov năm 1800, chắc chắn Brodsky đã tìm ra một sự tương đồng về sự nghiệp của hai nhà chỉ huy này.[21] Dưới thời Tổng thống Boris Nikolayevich Yeltsin, có hai người đạt giải thưởng và hai sử gia Nga nổi tiếng khác viết thư cho Yeltsin, đề nghị Tổng thống thừa nhận đầy đủ công tích của "Người lính số một" của Nga. Theo đó, tên tuổi của Zhukov "gắn liền với những chiến thắng lịch sử trên các chiến địa trong cuộc phòng vệ Tổ quốc đa sắc tộc của chúng ta".[17] Ngày nay, dân Nga vẫn tôn vinh ông là một anh hùng dân tộc.[20]

Cuối tác phẩm nghiên cứu về Zhukov của mình, Otto Preston Chaney đã kết luận:

Xem thêm

Tham khảo

Chú thích

  1. ^ Albert Axell. Nguyên soái Zhukov, người chiến thắng Hitler, trang 9
  2. ^ Залесский К. А. Империя Сталина. Биографический энциклопедический словарь. Москва, Вече, 2000; Жуков Георгий Константинович. Хронос, биографии
  3. ^ Военно-исторический журнал, 1992 N3 p. 31
  4. ^ Андрей Николаевич Мерцалов. О Жукове. Родина, № 6, 2004.
  5. ^ Пётр Григорьевич. В подполье можно встретить только крыс. «Детинец», Нью-Йорк, 1981.
  6. ^ Albert Axell. Nguyên soái Zhukov, người chiến thắng Hitler, trang 17.
  7. ^ Albert Axell. Nguyên soái Zhukov, người chiến thắng Hitler, trang 229-231.
  8. ^ a ă â А. В. Исаев Георгий Жуков: Последний довод короля (Alexei Isaev. Georgy Zhukov: Ông vua của những đáp số cuối cùng
  9. ^ Русский архив. Великая Отечественная. Т. 15(4(1). М.:»Терра» 1997. С. 271–272 (Tài liệu lưu trữ Nga về Cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại. Tập 15/4/1. Moskva. Tờ 271-272
  10. ^ Г. К. Жуков в битве под Москвой. Сборник документов. М.: Мосгорархив, 1994. С. 137 (G. K. Zhukov trong trận Moskva. Bộ sưu tập tư liệu của thành phố Moskva. 1994. Tờ số 137)
  11. ^ Центральный архив Министерства обороны Российской Федерации, ф. 208, оп. 2513, д. 209, л. 142 (Trung tâm Lưu trữ của Bộ Quốc phòng Nga. Tập 208, số hiệu 2513, cặp 209, tờ số 142.
  12. ^ Eisenhower, Dwight D. Crusade in Europe. New York.1948.
  13. ^ a ă Chaney, Zhukov, tr. 465
  14. ^ Sir Francis de Guingand. Generals at War. London. 1972
  15. ^ John Gunther. Inside Russia Today. New York. 1958.
  16. ^ John Eisenhower. Strictly Personal. New York. 1974.
  17. ^ a ă Otto Preston Chaney, Zhukov, trang 481
  18. ^ Otto Preston Chaney, Zhukov, trang XIX
  19. ^ Geoffrey Roberts, Stalin's General: The Life of Georgy Zhukov, các trang IX, 4-5.
  20. ^ a ă Lỗi chú thích: Thẻ <ref> sai; không có nội dung trong thẻ ref có tên bbc
  21. ^ Shlapentokh, Dmitry. The Russian boys and their last poet. The National Interest. 22 tháng 6 năm 1996 Truy cập 2002-07-17
  22. ^ Chaney, Zhukov, tr. 483


Thư mục tham khảo

Tiếng Anh

  • Eisenhower, Dwight D. Crusade in Europe. New York.1948.
  • Sir Francis de Guingand. Generals at War. London. 1972.
  • John Gunther. Inside Russia Today. New York. 1958
  • Eisenhower, John. Strictly Personal. New York. 1974.
  • William J. Spahr. Zhukov, The Rise and Fall of a Great Captain. Presidio Press. 1993.
  • Bertrand Russell. The Autobiography. Vol 3. London. 1971.
  • Sergei Khrushchev. The secret of Khrushchev and his era. Boston. 1990.
  • Chaney, Otto Preston. Zhukov. Revised ed. Norman: University of Oklahoma Press, 1996, ISBN 0-8061-2807-0
  • Tony Le Tissier. Zhukov on river Oder - Berlin won the battle decided. London. 1996
  • Harold Shukman, Stalin's Generals, Grove Press, New York City, 1993
  • Chaney, Otto Preston. Zhukov. Revised ed. Norman: University of Oklahoma Press, 1996, ISBN 0-8061-2807-0
  • Coox, Alvin D. Nomonhan; Japan Against Russia, 1939. 1985; Two volumes. Stanford University Press. ISBN 0-8047-1160-7.
  • Sergei Khrushchev, Khrushchev on Khrushchev – An Inside Account of the Man and His Era, by His Son, Sergei Khrushchev, edited and translated by William Taubman, Little, Brown, and Company, 1990, ISBN 0-316-49194-2
  • Geoffrey Roberts, Stalin's General: The Life of Georgy Zhukov, Random House (June 5, 2012). ISBN 1400066921.

Tiếng Nga

  • Жуков Г К. Воспоминания и размышления. В 2 т. М.: Олма-Пресс, 2002.
  • А. В. Исаев. «Георгий Жуков: Последний довод короля».
  • «Г. К. Жуков в битве под Москвой». Сборник документов. М.: Мосгорархив, 1994.
  • Русский архив. «Великая Отечественная». Т. 15(4(1). М.:»Терра» 1997
  • Пётр Григорьевич. «В подполье можно встретить только крыс». «Детинец», Нью-Йорк, 1981.
  • Андрей Николаевич Мерцалов, О Жукове», Родина, № 6, 2004.
  • Залесский К. А. «Империя Сталина. Биографический энциклопедический словарь. Москва, Вече, 2000; Жуков Георгий Константинович». Хронос, биографии
  • Герои Страны
  • Статут и описание ордена, тексты указов президента России
  • К. С. Москаленко, «Арест Берия», Московские новости, 23, 1990.
  • Конев И. С., «Записки командующего фронтом». — М.: Воениздат, 1991
  • К. К. Рокоссовский. «Воинская обязанность». — М.: Воениздат, 1965.
  • К. К. Рокоссовский. «Солдатский долг». — М.: Воениздат, 1988
  • Освобождение Белоруссии и Украины
  • I. С. Koniev. «Сталинград Dnievpr набережной». Военное издательство. Москва. 1965.
  • И. Б. Мощанский. «1944 год. От Корсуни до Белграда». Вече. 2007.
  • M. A. Гареев. Операция «Марс» и современные «марсиане» // Военно-исторический журнал № 10, 2003.
  • Курт фон Типпельскирх. «История второй мировой войны». Военное издательство. Москва. 1956.
  • Г. Ф. Кривошеев, В. М. Андроников, П. Д. Буриков. «Гриф секретности снят: Потери Вооруженных Сил СССР в войнах, боевых действиях и военных конфликтах: Стат. исслед.» — М.: Воениздат, 1993.
  • Великая Отечественная война 1941—1945: Энциклопедия, -М.: Сов. энциклопедия, 1985
  • Мельтюхов М. И. «Упущенный шанс Сталина. Советский Союз и борьба за Европу: 1939—1941.» М., 1999
  • П. Н. Бобылев. Репетиция катастрофы.
  • Константин Тарновский. «Краткая история Советского Союза». Novosty. Москва. 1984.

Tiếng Việt

  • Albert Axell. Nguyên soái Zhukov, người chiến thắng Hitler. Nhà xuất bản Công an nhân dân. Hà Nội. 2006
  • Yu. N. Afanasiev (chủ biên). Không có con đường nào khác. Nhà xuất bản Khoa học xã hội và Nhà xuất bản Sự Thật. Hà Nội. 1989
  • A. M. Vasilevsky. Sự nghiệp cả cuộc đời. Nhà xuất bản Tiến Bộ. Moskva. 1984.
  • S. M. Stemenko. Bộ Tổng tham mưu Xô Viết trong chiến tranh. Nhà xuất bản Tiến Bộ. Moskva. 1985.
  • Grigori Doberin. Những bí mật của chiến tranh thế giới thứ hai. Nhà xuất bản Sự Thật. Hà Nội. 1986 (dịch từ bản tiếng Nga của Nhà xuất bản Tiến Bộ. Moskva.1972)
  • I. K. Bagramian. Chiến tranh đã bắt đầu như thế. Nhà xuất bản Tiến Bộ. Moskva. 1986
  • G. K. Zhukov. Nhớ lại và suy nghĩ. Tập 1. Nhà xuất bản Quân đội nhân dân. Hà Nội. 1987
  • Cố Vân Thâm (chủ biên); Dịch giả: Phong Đảo (2003). Thập đại tùng thư: 10 Đại tướng soái thế giới. Thành phố Hồ Chí Minh: Nhà xuất bản Văn hóa Thông tin. 

Ngôn ngữ khác

  • ए मैं सेठी. मार्शल Zhukov - महान रणनीतिज्ञ. नई दिल्ली. 1988 (tiếng Hindu)
  • Karol Sverchevsky. Walka "Solidarności". Armii Publishing. Warszawa. 1956 (tiếng Ba Lan)

Liên kết ngoài